Hiển thị các bài đăng có nhãn tui. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tui. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2013

nhảm

Có những ngày như ngày hôm nay, sáng thức dậy đã thấy nhảm rồi. Bây giờ đã hết nửa ngày rồi mà vẫn còn nhảm.
Con gái sáng giờ cứ một mực chống phá cách mạng, nói gì cũng bơ bơ cái mặt ra, nhảm hết chổ nói.
Chuẩn bị quần áo ấm sẵn sàng ra ngoài chơi, vật vã mặc cho hai đứa mất bao nhiêu là thời gian thì nhìn ra ngoài thấy tuyết rơi lả tả, lại còn là tuyết ướt mới nhảm chứ.

Đời hôm nay thiệt nhảm, mình hôm nay thiệt xàm

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

thiếu ngủ

Thật ra cũng hơi thiêu thiếu thôi chứ không đến nỗi trầm trọng, nhưng mình muốn hưởng ứng phong trào thiếu ngủ của các bà mẹ nên mình quất cái title nghe cho nó...khổ một chút.

Đúng như mẹ PP và mẹ SM nói đó, tuần trước là tuần mình cũng bị trauma luôn vì vụ xả súng ở CT. Cứ coi news trên tv là mình nước mắt ràn rụa, coi xong tin thì ngồi thẫn thờ luôn.
Cả con gái cũng để ý thấy mẹ nhìn nó hoài, nói chuyện với nó mà mình cứ nhìn nó chằm chặp, đến nỗi nó nói ''mẹ hong có được nhìn thư''.
Chắc chắn một điều là các bậc phụ huynh trên toàn thế giới ai ai cũng phải sốc trước cái tin đó, đặc biệt là các bà mẹ. Mình thật không tưởng tượng nổi làm sao mà những cha mẹ của hai mươi bé kia có thể vượt qua được nỗi đau đớn đó hết, Chỉ tưởng tượng một ngày đưa con đi học rồi mãi mãi không đón được con nữa, mình chắc chỉ có phát rồ. Tưởng tượng thôi mà nghe ruột đau quặn lên

Cách đây hơn hai tháng, gần nhà mình có một vụ child abuse. Mình nghe xong tự nhiên sợ ơi là sợ, không dám đi ngang qua khu nhà kia luôn. Đi chợ cũng lấm lét, nhìn ai cũng thấy biến thái hết. Mà cuộc sống á, vẫn cứ phải tiếp diễn thôi

Ở châu âu chỉ còn mỗi Finland là còn cho sử dụng súng, nhưng dĩ nhiên không phải không có thảm họa. Cách đây hai ba năm mình không nhớ chính xác, ở biên giới HL Bỉ cũng có một vụ. Một ông tâm thần mang dao vào nhà trẻ, yes nhà trẻ, và đâm mấy đứa bé ở đây. Mình không dám coi chi tiết nên không rõ lắm, nhưng hình như may mắn là không đứa trẻ nào chết hết. Nói chung, kiểu gì thì cũng có khả năng xảy ra chuyện thương tâm thôi, chỉ là nặng nề cỡ nào.


Chừng nào mới hết ám ảnh?!? Chừng nào xứ sở thiên đường ấy mới cấm vũ khí để mình chuyển qua sống đây?!?

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

được nuôi đẻ

Chắc chẳng có gì sung sướng bằng được mẹ chăm sóc khi mình sinh em bé, đó là lý do tại sao mấy hôm nay mình rảnh nhưng không có thèm viết blog kể lể vì mình đang bận enjoy cái cảm giác sung sướng đó.
Bà ngoại nhỏ người làm không bao giờ muốn đi chu du, không bao giờ muốn ra khỏi saigon, cứ thích ru rú ở trong nhà thôi (nghe đồn từ nhỏ đến lớn đã rứa), nhiều khi rủ đi Vũng Tàu thôi cũng hết nước miếng mà còn không đi nói chi đi qua châu âu, tưởng châu âu ngầu hả mậy ặkặk. Vậy mà đùng phát mẹ mình gan dạ bay 15 (viết bằng chữ: mười lăm) tiếng đồng hồ qua đây chăm sóc con gái cháu ngoại ặkặk. Qua đúng khi đang giữa mùa đông nhưng so với mình thì trời này đã khá là ấm rồi nhưng mẹ mình vẫn cú rũ một chổ gần cái lò sưởi hoặc gần cái bếp lò mà thôi.

Ở được một tuần mà mẹ mình có ba câu nói bất hủ và nói liên tục vài chục lần trong ngày. Câu thứ nhất là than vãn về nhỏ người làm nhà mình, cứ vài phút là nghe mẹ năn nỉ nó 'trời ơi, thư ơi là thư, đừng phá nữa con' hahahhahaah. Nhỏ người làm chỉ tè một mình con người ở là má nó thôi, chứ còn ngoài ra không ai chịu nổi nó hết. Terrible two của nó đang ở đỉnh cao, lại có em thành ra nó hơi bấn loạn hơn chút, thành ra nó quậy hơi xám hồn hơn chút ặkặk nên bà ngoại nó hú hồn hơn vài chút. Được cái chị ta lại rất tưng tiu em mình nên cũng không tỏ ra ganh tị gì lắm, mình cũng phải chịu đựng nó hơn chút, hiểu tâm lý nó chút nên cũng đỡ điên.
Câu thứ hai mà mẹ nói là 'trời, sao mày ăn như hùm hổ đói vậy T' hahahah, với cháu ngoại kêu trời với con gái cũng kêu trời húhúh. Mẹ mình mỗi hai tiếng nấu ăn một lần mà mình thì luôn miệng than đói quá đói quá. Mẹ nấu cơm ngày đầu tiên ba lon gạo, ngày thứ hai bốn lon gạo, ngày thứ ba thành năm lon gạo vậy mà đến cuối ngày vẫn hết cơm ặkặk, nhưng kẹt cái là không tăng thành sáu lon được vì cái nồi chỉ đựng nổi đến đó thôi mà cái bụng nó thì không đáy, mình cũng nể mình luôn ặkặk.
Câu thứ ba mẹ nói mỗi ngày dĩ nhiên là 'trời ơi, lạnh gì lạnh quá xá' hahahahh

- Giờ thấy vui cho mẹ PP vì đang bầu và sắp đẻ và được ở gần gia đình ở gần mẹ, không còn gì sung sướng hơn.
- Nhớ lời gái Hai nói rằng 'dù có gia đình giúp nhưng không nên ỷ lại để đỡ lụp chụp nếu có một mình', nhưng dĩ nhiên vẫn ỏng ẹo khi có mẹ chăm sóc chớ ta.
- Nghĩ đến chuyện mình ăn như hùm hổ đói trong khi mẹ SM nghe đâu đang mất khẩu vị, thấy sợ quá hihihi


Bonus hình nhỏ người làm vì hai lý do. Thứ nhứt: mẹ SM khen da nó trắng như Bạch Tuyết và mình cũng tự hỏi tại sao lại được như vậy trong khi ba má nó thì ngăm ngăm. Thứ hai: em imagine khen cái áo nó mặc đẹp heheheh


 

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

tối qua, mùa đông đến nhà

Trận tuyết đầu mùa rơi vào tối qua lúc mình đang ngủ, sáng dậy thì mọi vật đều trắng xóa. Tuần này là tuần bắt đầu mùa đông, nhiệt độ sẽ âm cho nguyên tuần. Mình chưa thấy thấm gì vì chưa ra ngoài dù nhiệt độ bên ngoài cũng chỉ đang minus 8, nghe nói bên Poland đang minus 20 cho ban ngày


Mấy ngày trước trời ấm thì chẳng làm gì, tự nhiên qua tuần trời trở lạnh thì có người đem chè đá qua cho ặkặk. Vì ngon nên vẫn cắn...răng mà ăn thôi heheheh


Dự tính nếu cả tuần đều lạnh te tái và có tuyết, chắc mình lôi nhỏ người làm ra ngoài chơi bằng cái sled. Mua cái sled từ mấy tháng trước để mùa đông có cái mà chơi, vậy mà sắp hết đông rồi vẫn chưa xài được. Y như hồi mùa hè, mua đồ bơi phao dép hồ bơi đầy đủ để nhỏ người làm vọc nước trong vườn thì trời mùa hè cứ se se mưa mưa như mùa thu nên chả làm ăn gì được.

Trời lạnh, dạo vòng quanh các blog thấy hình tết ở các góc đường saigon mà mình từng mòn đít, nhớ ơi là nhớ. Thấy cái đường hoa héo rũ vì nắng saigon, thèm ơi là thèm.

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012

no more champagne

Qua cái new year và sắp tới là Tết. Chắc tại sắp tết nên nhớ saigon, hoặc nhớ nhà, đại loại vậy. Hoặc vì  những con đường saigon khiến mình thổn thức, hoặc vì chuyến phà cuối cùng làm mình nhung nhớ.

Gì thì gì thì cũng đang nhớ saigon, đọc xong hai cái bài trên là hết làm ăn gì luôn.
Tối nằm trên giường không ngủ mà căng óc ra coi đường Ngô Thời Nhiệm nằm ở góc nào của quận 3?
Tối nằm trên giường không ngủ mà nhớ lại lần cuối cùng đi phà Thủ Thiêm là lần nào? với ai? làm gì?

Saigon rộng lớn với ai chứ với mình thì như lòng bàn tay, chắc không ngóc ngách nào mà không biết. À, tính đến lúc mình bỏ saigon đi thôi nha, chứ đến giờ thì chắc chịu chết với các khu mới mở, chịu chết với những con đường đánh số mà anh Phú kể trong bài.

Nhớ những buổi sáng la cà ngoài khu trung tâm, ăn sáng đến chiều ặkặk. Buổi tối vô tuốt Chợ Lớn ăn chè. Cuối tuần lúc nào cũng quần short áo thun lang thang chổ nọ chổ kia, phơi mặt dưới cái nắng khét lẹt bụi bặm của saigon mà sung sướng gì đâu.
Những ngày mưa thì lại còn vui hơn, mau mau dọt ra cái gánh bún bò viên ngoài vỉa hè chợ Bến Thành, quất 1 tô bún 1 chén bò viên, kêu thêm dĩa chuối nếp nướng nước dừa chẹp chẹp.
Trời đất ơi, mình đang chơi ngu nè, càng kể càng nhớ càng tự mình hại mình nè, cái này gọi là tự mình làm mình buồn hehehehhe



saigon saigon