Hiển thị các bài đăng có nhãn mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

đã 3 tháng

Sáng nay trời trở lạnh rồi còn mưa lất phất, hai vợ chồng với hai đứa người làm đưa mẹ ra sân bay về lại vietnam sau ba tháng nuôi đẻ ặkặk. Quay trở về nhà mà ba mẹ con buồn thẫn thờ, nhỏ người làm bước vô nhà còn chơi màn 'peekaboo, quạii ưiii, i see you' thấy thương gì đâu. Đến giờ trưa cho ăn cơm lại tiếp tục 'quại ưiii, cơmm' rồi 'ủa, quại ngủ chưa xuống hả'

Mình thì mấy tháng nay ăn cơm trưa đều được dọn sẵn rồi ăn chung với mẹ và nhỏ người làm, hôm nay thì ăn với chồng và nhỏ người làm, còn thằng người làm thì nằm chơi nói chuyện với mấy con gấu bông một mình. Mà không phải ăn cơm, là ăn phở, nồi phở bự hôm qua mẹ nấu sẵn để hôm nay đưa mẹ ra phi trường rồi về nhà thì có cái ăn liền. Chồng lại còn phán 'mẹ về thấy nhà vắng quá ta'. Chồng kêu 'hay mấy mẹ con theo ngoại về vn chơi đi' nhưng nghĩ cảnh chồng thui thủi đi làm rồi về nhà một mình cũng thương lắm nên không nỡ đi, với lại cuộc vui nào mà chẳng có lúc tàn, theo ngoại về vn chơi rồi cũng phải quay trở qua.


Đúng là người buồn cảnh có vui đâu bao giờ, ngoài trời mưa ảm đạm phát chán, nhớ mẹ quá chừng. Vừa viết blog vừa làm macaroni cho nhỏ người làm. Thôi, đếm thời gian cho mau, cho thằng người làm mau lớn, cho mau hết hè, mau đến đông rồi lại mau đến hè....thế là mẹ lại qua thăm mình tiếp

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

I Amsterdam

I Amsterdam là tên của văn phòng thông tin du lịch á, ai mà cần gì về du lịch là ghé đến cái văn phòng này, có tất tần tật.
Dẫn Mẹ lên Ams chơi mà không được thiên thời, trời gió quá chừng nhưng không lạnh mấy (với mình thì  không lạnh mấy thiệt nhưng với Mẹ thì lạnh vài mấy ặkặk). Mình mặc cái t-shirt với cái sweater còn mẹ mặc thêm cái áo lạnh mùa đông của mình rồi choàng cái khăn len rồi đeo găng tay nữa mới ghê hahah. Chụp hình đem về vietnam coi thì đúng là đi Châu Âu chứ còn ở đâu nữa ta


Nhà ga trung tâm, đứng ở đây là nghe được các loại ngôn ngữ trên toàn thế giới kể cả tiếng Việt luôn nha hahah


Ghế trong 'bảo tàng xếch', ai muốn ngồi cái nào thì ngồi nha. Mẹ dzô ngồi cái ghế đen rồi chụp hình rồi mắc cỡ  đỏ mặt hốhốh. Bảo tàng không cho con nít dzô nên chồng phải đứng ngoài chờ với thằng ku và con mắm, hết sức tội sờ nghịp hờhờh


Cờ thủ đô híhíhíh: sọc đen đỏ và triple X. Định mua cái ly mà Mẹ rú lên la quá trời làm mình cụt hứng khỏi mua luôn. Mẹ cứ nói 'mua cái ly này về ai dám uống gì trong đó chớ' ặkặk


Dạo Ams có một buổi chiều thôi mà với Mẹ cũng quá đủ, mẹ chỉ muốn biết Red District với Sex Museum thôi nên không cần đi lâu hahahah. Còn mình ở dưới quê lâu quá hay sao mà vừa lên tới thủ đô cái chóng mặt quá chừng, vì nhìn đâu cũng thấy người, người không là người. Đặc biệt là khu trung tâm đang sửa chữa nên càng phức tạp đông đúc, mà mình là dân saigon chứ có phải không à?!?

Qua phố đèn đỏ nhờ chồng trinh sát giá cả dùm mấy anh Hoàng, anh Gác mà chồng mắc cỡ không chịu. Nói đi một mình thì được chớ đẩy hai cái xe em bé mà thập thò dzô trinh sát thì xấu hổ lắm ặkặk. Còn Mẹ thì cũng lại mắc cỡ đó mặt khi thấy các chị em õng ẹo trong lồng kính ngoắt ngoắt đàn ông con trai qua lại mà trên người có đúng hai miếng vải bé tí. Dzô khu vực này thì chỉ có mấy ông khoái trá thôi.

Ngang qua mấy cái coffee shop hỏi mẹ muốn ăn muffin không, mẹ hỏi 'ngon không?' hahahah. Chồng nói ngon hay không tùy mình high cỡ nào thôi à. Mẹ ớ ra là trong muffin có bồ đà (cần sa???), mình nói nếu Mẹ không muốn ăn ở đây cũng được, con mua dzìa làm space cake cho Mẹ ăn hahahahahh. Ăn tại quán thì rẻ, chớ muốn làm space cake ở nhà phải bét nhất 30euro tiền weed à nghen.

Thôi lần sau ai muốn lên Ams thì lên chớ mình oải thành phố lớn quá chừng luôn à. Trên đường về còn kẹt xe gần bốn tiếng đồng hồ, mệt gần chết.

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

bia bọt


Bia của Mẹ, bia nào ly nấy nha. Đã nói roài, ai muốn uống bia ngon thì qua đây đêeeee


Đây mới là double thôi, xong chai này Mẹ làm tiếp chai triple húhúh


Since 1074



 

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012

linh tinh cuối tuần

(lại) về thời tiết: nóng lạnh mưa nắng hết sức chụp giựt y như nhỏ người làm nhà mình. Bữa thì nó tử tế dạ mẹ dạ mẹ, bữa thì toàn một bài KHÔNGGGGGG, cái cứt gì cũng không không không khiến mình phát điên muốn độp cho mấy phát

Về mẹ: thứ sáu mẹ hỏi 'có phải sáng thứ bảy ngoài trung tâm có chợ trời hong T?', mình kêu đúng đúng thì mẹ nói 'dzậy sáng mai đi chợ trời đi, mua rau củ ở chợ rồi mua cá, rồi ghé tiệm châu á mua húng lủi quế ngò gai'. Mình nghe là ok liền, gì chứ mà mẹ mình muốn ra ngoài thì coi như cũng thuộc dạng trúng số. Sáng sớm thứ bảy trời hơi âm u mưa gió nhưng mình vẫn nói để mẹ đỡ thất vọng rằng tại còn sớm nên mới vậy chứ không lạnh đâu. Xui xẻo cái là ra tới chợ thì trời gió nhiều hơn chút, mới ghé tới hàng rau mua bắp cải súp lơ nấm này nọ xong thì mẹ hỏi 'xong rồi phải ko, về phải ko?' hahahahah, mình nói 'ủa, sao mẹ nói mua cá nữa', 'ừ ha quên'. Ghé hàng cá mua ba bốn loại cá một lượt, mới trả tiền xong thì mẹ lại nói 'xong rồi hả, về phải ko?' ặkặk. Chồng nói 'chắc trời lạnh quá khiến mẹ quên hết muốn mua gì mà chỉ muốn về thôi' hheheheh. Mình lại hỏi 'dzậy có mua ngò gai quế hong?', mẹ lại 'ừ ha quên' hahahah.

Về ăn uống: đi chợ mua được một đống rau nên cuối tuần mẹ cho ăn chay hết ráo trọi hờhờh.

Miến chay: miến xào rau các loại gồm nấm (4 loại nấm nhá), cà rốt ớt chuông giá cần hành ngò đậu hủ. Một thố 'nhỏ' này mình ăn chả thấm đâu vô đâu ặkặk


Về mẹ again: qua đây bao nhiêu ngày là mẹ mình 'quỉn' bấy nhiêu ngày hahahha. Nói quỉn cho dzui dzậy thôi chớ chồng mình có lẽ là ko có cửa nhậu với mẹ quá ặkặk.


Ly bia sành điêu của mẹ, cứ chiều chiều là quất một hai 've' cho vui. Toàn uống loại 12 độ cồn thôi, heineken thì quá thường không cần thử chi cho mất thời gian hốhốh

Về bản thân: sao cái thằng ku kia nó lên cân mà cân nặng của mình lại dậm chân tại chổ? là sao là sao trời?? Nói chung mình biết là mình ăn nhiều nhưng làm gì nhiều đến nỗi không giảm cân chút nào là sao ta??? híhíhíh

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

được nuôi đẻ

Chắc chẳng có gì sung sướng bằng được mẹ chăm sóc khi mình sinh em bé, đó là lý do tại sao mấy hôm nay mình rảnh nhưng không có thèm viết blog kể lể vì mình đang bận enjoy cái cảm giác sung sướng đó.
Bà ngoại nhỏ người làm không bao giờ muốn đi chu du, không bao giờ muốn ra khỏi saigon, cứ thích ru rú ở trong nhà thôi (nghe đồn từ nhỏ đến lớn đã rứa), nhiều khi rủ đi Vũng Tàu thôi cũng hết nước miếng mà còn không đi nói chi đi qua châu âu, tưởng châu âu ngầu hả mậy ặkặk. Vậy mà đùng phát mẹ mình gan dạ bay 15 (viết bằng chữ: mười lăm) tiếng đồng hồ qua đây chăm sóc con gái cháu ngoại ặkặk. Qua đúng khi đang giữa mùa đông nhưng so với mình thì trời này đã khá là ấm rồi nhưng mẹ mình vẫn cú rũ một chổ gần cái lò sưởi hoặc gần cái bếp lò mà thôi.

Ở được một tuần mà mẹ mình có ba câu nói bất hủ và nói liên tục vài chục lần trong ngày. Câu thứ nhất là than vãn về nhỏ người làm nhà mình, cứ vài phút là nghe mẹ năn nỉ nó 'trời ơi, thư ơi là thư, đừng phá nữa con' hahahhahaah. Nhỏ người làm chỉ tè một mình con người ở là má nó thôi, chứ còn ngoài ra không ai chịu nổi nó hết. Terrible two của nó đang ở đỉnh cao, lại có em thành ra nó hơi bấn loạn hơn chút, thành ra nó quậy hơi xám hồn hơn chút ặkặk nên bà ngoại nó hú hồn hơn vài chút. Được cái chị ta lại rất tưng tiu em mình nên cũng không tỏ ra ganh tị gì lắm, mình cũng phải chịu đựng nó hơn chút, hiểu tâm lý nó chút nên cũng đỡ điên.
Câu thứ hai mà mẹ nói là 'trời, sao mày ăn như hùm hổ đói vậy T' hahahah, với cháu ngoại kêu trời với con gái cũng kêu trời húhúh. Mẹ mình mỗi hai tiếng nấu ăn một lần mà mình thì luôn miệng than đói quá đói quá. Mẹ nấu cơm ngày đầu tiên ba lon gạo, ngày thứ hai bốn lon gạo, ngày thứ ba thành năm lon gạo vậy mà đến cuối ngày vẫn hết cơm ặkặk, nhưng kẹt cái là không tăng thành sáu lon được vì cái nồi chỉ đựng nổi đến đó thôi mà cái bụng nó thì không đáy, mình cũng nể mình luôn ặkặk.
Câu thứ ba mẹ nói mỗi ngày dĩ nhiên là 'trời ơi, lạnh gì lạnh quá xá' hahahahh

- Giờ thấy vui cho mẹ PP vì đang bầu và sắp đẻ và được ở gần gia đình ở gần mẹ, không còn gì sung sướng hơn.
- Nhớ lời gái Hai nói rằng 'dù có gia đình giúp nhưng không nên ỷ lại để đỡ lụp chụp nếu có một mình', nhưng dĩ nhiên vẫn ỏng ẹo khi có mẹ chăm sóc chớ ta.
- Nghĩ đến chuyện mình ăn như hùm hổ đói trong khi mẹ SM nghe đâu đang mất khẩu vị, thấy sợ quá hihihi


Bonus hình nhỏ người làm vì hai lý do. Thứ nhứt: mẹ SM khen da nó trắng như Bạch Tuyết và mình cũng tự hỏi tại sao lại được như vậy trong khi ba má nó thì ngăm ngăm. Thứ hai: em imagine khen cái áo nó mặc đẹp heheheh